Rời khỏi Tân Binh Toàn Năng với danh xưng một trong những giọng ca nổi bật, SWAN không chọn cách bứt tốc bằng những màn phô diễn kỹ thuật. Ngược lại, anh bước vào hành trình solo bằng một ca khúc nhẹ nhàng, nhiều chiêm nghiệm mang tên “Có Lẽ”.
Nếu sân khấu của “Tân Binh Toàn Năng” là nơi SWAN được nhìn thấy, thì hành trình sau đó lại là nơi anh học cách nhìn vào bên trong. Và chính từ khoảng lặng ấy, một nghệ sĩ đã bắt đầu hình thành – không ồn ào, nhưng rõ ràng hơn bao giờ hết.
Một khởi đầu mới sau “Tân Binh Toàn Năng”
Rời khỏi một chương trình thực tế khá khắc nghiệt khi mà mọi kỹ năng được đặt dưới ánh đèn và sự đánh giá liên tục. Nếu nhiều nghệ sĩ trẻ thường chọn cách “đánh mạnh” ở sản phẩm đầu tiên để giữ nhiệt. Thì SWAN lại không đi trên con đường đó mà lựa chọn đi chậm lại để hiểu chính mình.

“Tân Binh Toàn Năng” SWAN được khán giả ghi nhận với khả năng vocal nổi bật. Thế nhưng ở lần debut với vai trò là một nghệ sĩ độc lập, anh không chọn một ca khúc phức tạp để phô diễn kỹ thuật. Thay vào đó, “Có Lẽ” xuất hiện như một bản nhạc nhẹ nhàng, gần như tiết chế tối đa những gì có thể gọi là “kỹ năng”.
Đó không chỉ là một sản phẩm debut, mà còn là lát cắt phản chiếu quá trình trưởng thành của một nghệ sĩ trẻ: từ những tháng ngày tự trách, hoang mang trước khoảng trống hậu chương trình, đến khi học cách buông bỏ, yêu thương bản thân và xác định rõ con đường mình muốn đi.
Quyết định này không phải là sự né tránh, mà là một lựa chọn có chủ đích. SWAN hiểu rõ vị trí của mình: “Mình vẫn chỉ là một nghệ sĩ trẻ, vẫn đang trên hành trình học hỏi rất nhiều thứ nên mình sẽ không đặt bản thân vào vị trí của ai khác để so sánh xem “ai hát tốt hơn”, mà muốn kể câu chuyện của riêng mình bằng chính giọng hát và tình yêu âm nhạc”.
Với SWAN, âm nhạc ở thời điểm hiện tại không cần phải quá hoàn hảo, mà cần đủ chân thật. “Có Lẽ” vì thế trở thành một cột mốc chuyển giao, vừa là lời kết cho hành trình cũ, vừa là cánh cửa mở ra một chương mới. Ở đó, khán giả không chỉ nghe thấy một giọng hát, mà còn cảm nhận được câu chuyện của một người trẻ đang trên hành trình “thực hiện ước mơ”.

“Idol không phải đích đến cuối cùng của mình”
Giữa bối cảnh nhiều nghệ sĩ trẻ hướng đến hình tượng “idol” – nơi hình ảnh và sự hoàn hảo được đặt lên hàng đầu, SWAN lại có một cách định nghĩa khác về con đường mình đi. Không định nghĩa mình bằng danh xưng “idol”, cũng không đặt áp lực phải hoàn hảo, SWAN lựa chọn một cách làm nghề chậm rãi nhưng bền bỉ, nơi âm nhạc là câu chuyện, là cảm xúc và là hành trình đi tìm chính mình.
Anh không phủ nhận danh xưng này, nhưng cũng không xem đó là mục tiêu. Với SWAN, việc trở thành một “idol” không quan trọng bằng việc trở thành một nghệ sĩ có thể tạo ra giá trị thực sự. “Cái mục đích cuối cùng của mình không phải trở thành một idol, mình chỉ muốn làm hết mình với đam mê và mong muốn nó đem lại một giá trị nào đó cho khán giả”, SWAN chia sẻ.
Định hướng của anh không nằm ở việc đóng khung bản thân trong một hình ảnh cụ thể. Ngược lại, SWAN mong muốn được thử nghiệm, được làm nhiều thứ: hát, nhảy, sáng tác, khám phá nhiều thể loại âm nhạc có thể là pop, rap melody hoặc cả chất liệu dân gian. Mong muốn đa dạng đó không nhằm chứng minh năng lực, mà là cách anh tìm kiếm bản sắc của chính bản thân mình.
Điều đáng chú ý là SWAN – là một nghệ sĩ trẻ không né tránh sự không chắc chắn. Anh thừa nhận mình chưa biết tương lai sẽ ra sao, thậm chí đặt ra những câu hỏi rất thực tế: nếu một ngày không còn hát được, mình sẽ làm gì?

Chính những câu hỏi đó khiến hành trình của SWAN càng chân thật và cũng khiến anh vô cùng trân trọng thực tại. Không chạy theo hào quang ngắn hạn, SWAN chọn xây dựng một nền tảng lâu dài, không ngừng thay đổi và phát triển. Đối với SWAN, “Mình sống và làm việc cố gắng hơn ngày hôm qua đã từng vậy là đủ”.
Đối diện với tiêu cực, “đã thương thì đừng trách”
Là một nghệ sĩ, việc đối diện với những bình luận tiêu cực là điều không thể tránh khỏi. Đặc biệt, với một tân binh bước ra từ một chương trình tuyển chọn idol theo chuẩn quốc tế, thì những ‘khung đánh giá’ của khán giả dường như càng khắt khe hơn.
Ở hiện tại, SWAN lựa chọn việc đối diện với những phản ứng tiêu cực bằng cách đối diện và suy ngẫm kỹ càng hơn. “Trước đây thì mình sẽ bị hoảng, nhưng ở hiện tại mình nhận ra là hoảng loạn thì cũng không giải quyết vấn đề gì cả”, SWAN nói. Anh cũng thừa nhận mình không thể kiểm soát được những suy nghĩ trái chiều của khán giả.
Việc anh có thể làm là cố gắng tiếp thu những góp ý của khán giả để có thể hoàn thiện bản thân mình hơn. SWAN sẽ đọc lại hết những phản hồi của khán giả kể cả tiêu cực như một cách hiểu khán giả đang nhìn mình ra sao. Với anh, đó không phải là áp lực, mà là một nguồn tham chiếu để hoàn thiện bản thân.

Tuy nhiên, SWAN cũng đặt ra ranh giới rõ ràng trong việc khán giả tác động tiêu cực đến quyết định cá nhân của nghệ sĩ. Với anh nghệ sĩ cũng là con người. Họ có quyền riêng tư, có cảm xúc, và không thể bị “can thiệp” hoàn toàn bởi bất kỳ ai, kể cả người hâm mộ. “Mình nghĩ việc liên quan về quyền riêng tư của con người và con người với nhau nên không phải mình là nghệ sĩ thì mình phải hy sinh hết tất cả mọi thứ”, SWAN bày tỏ rõ quan điểm.
Anh không cố làm hài lòng tất cả và trở nên hoàn hảo nhất. Nhưng đối với SWAN nếu có thể khiến một người thay đổi góc nhìn về bản thân mình, đó đã là một thành công. Cách tiếp cận này cũng phản ánh rõ quan điểm của anh về mối quan hệ với fan: lắng nghe, nhưng không đánh mất bản thân.
Triết lý “đã thương thì đừng trách” vì thế trở thành một điểm tựa quan trọng trong việc SWAN đón nhận mọi thứ. Không chỉ là cách anh nhìn nhận người khác, mà còn là cách anh đối xử với chính mình. Những sai lầm, những thiếu sót, những khoảnh khắc yếu đuối, tất cả đều là một phần của hành trình. Và nếu đã chấp nhận chúng, thì không còn lý do để trách móc.

Khi được đứng trên sân khấu là được làm chính mình
Con đường đến với nghệ thuật của SWAN không phải là một giấc mơ được vạch sẵn từ đầu. Anh từng mơ làm thợ sửa xe, từng theo học kinh tế và định hướng kinh doanh. Âm nhạc trong một thời gian dài chỉ là một sở thích của anh. Nhưng chính những sân khấu nhỏ nơi anh từng hát để kiếm sống lại trở thành bước ngoặt cho hành trình nghệ thuật sau này.
Với SWAN, những sân khấu ban đầu không phải là những sân khấu hào nhoáng. Nó đơn giản chỉ là hội trường trường học, quán cà phê, phòng trà. Nhưng ở đó, SWAN tìm thấy một cảm giác mà những công việc khác không mang lại đó chính là được sống trọn vẹn với chính mình.
Khoảnh khắc đứng trên sân khấu, hát cho một nhóm khán giả nhỏ, nhìn họ lắng nghe với anh, đó đã là “rực rỡ”. Chính những trải nghiệm giản dị ấy đã khiến SWAN đưa ra quyết định quan trọng nhất của cuộc đời mình tính đến thời điểm hiện tại là theo đuổi nghệ thuật.

Và đến hiện tại, dù đã bước lên những sân khấu lớn hơn, anh vẫn giữ nguyên định nghĩa về “rực rỡ”. Không phải là ánh đèn hào nhoáng hay những tiếng vỗ tay nồng nhiệt, chỉ cần là sự kết nối của âm nhạc đến với khán giả, anh được hát, được nói rõ lòng mình bằng âm nhạc đó đã là khoảnh khắc “rực rỡ” nhất đối vời chàng nghệ sĩ trẻ Có lẽ vì thế, hành trình nghệ thuật của SWAN không phải là câu chuyện về một cú bứt phá, mà là một quá trình tích lũy từng chút một.
SWAN không phải là một nghệ sĩ hoàn hảo. Anh từng chậm hơn người khác, từng tự trách, từng hoang mang trước những “ngã rẽ” của cuộc đời mình. Nhưng chính những điều đó lại khiến hành trình của anh trở nên chân thật. Trong một thị trường nơi mọi thứ có thể được “đóng gói” để trở nên hoàn mỹ, SWAN chọn một hướng đi khác: giữ lại những góc chưa hoàn hảo, giữ lại cảm xúc, và giữ lại chính mình.

